Ads Top

Xin lỗi, nhưng tôi là một kiểu người rất thích nhớ, và lười biếng quên

Xin lỗi, nhưng tôi là một kiểu người rất thích nhớ, và lười biếng quên…
Thế nên khi đánh mất đi một người, dù là người đã để lại rất nhiều nỗi đau cho mình, tôi cũng không sao đành lòng quên được. Cứ lược bỏ hết đi những tổn thương mà họ gieo mang, chỉ nhớ hoài những niềm hạnh phúc mà họ từng đem đến. Vô cùng trân trọng. Cứ luôn giữ gìn. Tiếc mãi chẳng buông.
Có những đêm cô đơn đến cùng cực, chẳng biết lấy gì mà bấu víu, cũng liền lấy những ngày ấy ra xem, ra nhớ, để mặc dòng nước mắt rơi cho thỏa nhẹ nỗi lòng. Hay có những ngày mệt mỏi và chán chường, bên cạnh chẳng có một ai, tâm trí liền cũng sẽ nghĩ về họ.

Xin lỗi, nhưng tôi là một kiểu người rất thích nhớ, và lười biếng quên

Thay vì để giao du, tìm hiểu thêm những người mới, tạo ra những mối quan hệ mới, tôi lại dành thời gian âm thầm dõi theo đằng sau người cũ. Cứ ra vào facebook họ mỗi ngày như một việc chẳng thể thiếu. Cứ hỏi han, lục tìm tin tức của họ ở khắp nơi. Hoặc lưu giữ về những bức ảnh mới tinh mà họ vừa đăng tải. Dù lòng rồi sẽ đau như cắt, khi trên ảnh đâu phải chỉ có riêng mình họ thôi đâu.
Ấy vậy mà vẫn cứng đầu thế đấy. Vẫn cứ thích nhớ, và lười biếng quên. Vẫn cứ thích đợi chờ cái cũ, thay vì niềm nở đón chào cái mới. Vẫn cứ than cứ nhắc hoài chỉ một người, đám bạn nghe riết đến phát chán, mà tình trong lòng sao vẫn mãi y nguyên.
Cái kiểu người thích nhớ lười quên khổ vậy đấy. Thế nên xin lỗi, cho gửi trước vài lời với người đến sau: Đừng hôm nay đến làm tôi nhớ, ngày mai lại ra đi, bắt tôi phải thêm lần cố quên nữa, được không?

- HV -

1 nhận xét:

Juny Thoang nói...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Được tạo bởi Blogger.