Ads Top

Lý do em không thể viết tiếp chuyện đôi mình…

Em đã nghĩ trái tim mình sẽ không qua khỏi, nhưng vào giây phút biết anh tìm được hạnh phúc mới, lòng em bỗng nhẹ nhõm đến khôn cùng.

Gửi người thương đã cũ!
Bức thư này được gửi đến anh ngày hôm nay bởi vì chúng ta giờ đây đã xa lạ nhiều đến mức chỉ một câu nói cũng không thể thốt nên lời. Em đã rời khỏi anh, đến một chân trời mới rất xa, rất xa và có lẽ đây là lần cuối em tìm cớ nhắn gửi đôi lời… 
Lý do em không thể viết tiếp chuyện đôi mình…
Cảm ơn anh rất nhiều vì quãng thời gian tuyệt vời đã qua. Đó là nguồn cảm hứng đẹp đẽ cho những tháng ngày em sống. Nhưng anh biết không, em đã không “ngã vào tình yêu” với anh theo cách nhân vật Hazel trong tiểu thuyết “Lỗi của những vì sao” đã mô tả: “Em đã ngã vào tình yêu như cách em rơi vào giấc ngủ. Thật chậm rãi, sau đó chìm sâu". Cách so sánh thật kỳ diệu, dù vậy, đó không hề là trường hợp của em đâu.
Em đã không vô tình ngã vào giấc mơ nào cả, em chủ động nhảy ra khỏi vách đá và rơi ào xuống biển khơi. Cảm giác phấn khích đó cũng chính là sự mạo hiểm mà chính em đã dấn thân vào. Tình cảm của em dành cho anh rồi cũng dần tan biến theo bọt nước. 
Đúng vậy, lỗi ở những câu vì sao của chúng ta. Thật khó để lý giải, thật bất lực khi phải dùng những câu từ sáo rỗng để khiến anh mệt mỏi thêm nhiều, nhưng sự thật là ngay đến bản thân em cũng không thể hiểu nổi chính mình trong phút giây này nữa. Anh còn nhớ không, anh từng hỏi em tại sao em không hẹn hò với nhiều người trước khi quen anh, tại sao em cứ mãi là một cô gái độc thân cho dù em có rất nhiều cơ hội để sánh bước bên người khác. 
Lý do em không thể viết tiếp chuyện đôi mình…
Ban đầu em đã nghĩ, có lẽ mình đã dành quá nhiều thời gian cho công việc, có lẽ mình có quá nhiều tham vọng trong cuộc sống. Hẹn hò, yêu đương, lên kế hoạch cho một tương lai có hai người dường như là việc nằm ngoài mối bận tâm của em. Anh đã xem em như một viên đá quý mà anh cực kỳ may mắn khi sở hữu, viên đá quý chỉ sáng lấp lánh khi ở cạnh mình anh. 
Không phải vậy đâu anh. Em không hề là viên đá quý chỉ đợi một ai đấy đến nhìn ngắm và chiếm đoạt.Em là cô gái mắc chứng ám ảnh về sự ràng buộc. Em đã nuôi dưỡng bản tính tự do của mình quá lâu, đã không hề kiểm soát nó bởi thậm chí còn không nhận ra nó đang tồn tại, cho đến ngày anh đến. 
Anh sẽ khó lòng chấp nhận lý do như thế, em hiểu lắm chứ. Thế nhưng chứng ám ảnh có thực này gây ảnh hưởng nghiêm trọng cho các mối quan hệ nghiêm túc dài lâu. Em rất hiếm khi bắt gặp con tim mình rung động, nhưng những xung nhịp đó lại chỉ đập vội vã rồi dịu đi trong thoáng chốc, và em lại trở về là con người của cuộc sống không cần đến tình yêu
Anh từng gặp những cô gái chưa một lần yêu ai quá bốn tháng chứ? Không phải tất cả đều đáng trách đâu anh. Mặc dù vẫn trải nghiệm tình yêu như bao người, cảm xúc của họ lại bùng cháy rất nhanh rồi lụi tàn cũng vô cùng sớm. Đó là do chứng ám ảnh về sự ràng buộc khiến họ cảm thấy bất an như khi đi trên một chiếc xe mất lái, họ sợ hãi những lời nguyện thề không biết có bao nhiêu phần trăm sẽ trở thành hiện thực. 
Lý do em không thể viết tiếp chuyện đôi mình…
Em đã vẽ nên hình ảnh về một người đàn ông lý tưởng, một cuộc sống tương lai lý tưởng. Nhưng cuộc đời đâu phải cổ tích. Những điều không tưởng, những bất ổn, những hoang mang chất chứa ngày một nhiều. Cảm giác của em về anh là thế nào nhỉ? Em lo rằng nó chỉ là ảo mộng hão huyền do chính em tưởng tượng ra mà thôi.
Em bắt đầu né tránh anh. Em bắt đầu phàn nàn với bạn bè về những điều nhỏ nhặt ở anh khiến em không hài lòng. Em đã sai khi không thể tự mình trao đổi thẳng thắn với anh về tất cả những điều đó. Em đã sai khi để thất bại trong giao tiếp giữa đôi mình khiến mối tình này dở dang. 
Em chìm đắm vào những suy nghĩ tiêu cực của chính em mà chưa một lần cho anh có cơ hội hiểu thấu. Anh nói rằng anh yêu em. Rồi em im lặng. Sự im lặng đến ngoan cố khiến em tìm cách rời khỏi anh, rời khỏi những bình yên một thời. 
Em đã nghĩ trái tim mình sẽ không qua khỏi, nhưng vào giây phút biết anh tìm được hạnh phúc mới, lòng em bỗng nhẹ nhõm đến khôn cùng. Cuối cùng thì, cũng có người mang lại cho anh những ngày nắng, sau tất cả những bão giông mà em từng bỏ lại. 
Những gì sắp tới em phải làm, chính là đối diện với bản thân mình, tự chữa lành vết thương mình tạo ra mà không cần tìm kiếm sự hỗ trợ từ ai khác. 
Em sẽ làm được, phải không anh?
Nguồn: emdep.vn

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.