Ads Top

Là tình nguyện viên của Đội TNV16 tại Đức Hương - Vũ Quang - Hà Tĩnh

Đây là một status dài - một status dành riêng cho hành trình trải nghiệm đầu tiên trong đời sinh viên của tôi. Hai ngày, chỉ 2 ngày nữa là tất cả khép lại, tôi không chắc nó có nhẹ nhàng hay không, chỉ biết rằng nay thật nhiều cảm xúc.

Còn nhớ lúc mới bắt đầu, thời gian trôi thật chậm. Vài 3 ngày trôi qua nhưng tưởng chừng như lâu lắm, lâu như thể đã ở cạnh nhau vài tháng. Nhưng đến bây giờ lại khác, cảm giác mọi thứ trôi qua thật nhanh, nhanh đến nỗi không ngờ rằng mình sẽ trở về nhà trong 2 ngày tới 

Lựa chọn đi TNV vào hè năm nhất đại học, ai cũng bảo dại, nhưng với tôi nó không hề sai. Ngày tôi quyết định đi, dù bố mẹ đồng ý ngay nhưng vẫn kèm lời khuyên ở nhà. Cả năm đi học xa nhà, hè về đáng lẽ nên ở nhà giúp bố mẹ nhưng tôi lại đi, thậm chí còn xin thêm chi phí. Với cương vị một người con tôi rất áy náy, nhưng với cương vị sinh viên tôi thực sự rất muốn được đi. Và rồi tôi đi 

20 ngày và vô vàn những trải nghiệm mà tôi có được, những điều mà chưa từng gặp, chưa từng làm trước đây. Nhỏ tuổi nhất đoàn nhưng lại ham hố xung phong làm một trong hai đội phó, tôi biết dù khó nhưng tôi vẫn muốn thử. Thì ra có khó nhưng mà không đến nỗi khó lắm. Thì ra tôi cũng có thể xoay xở được vài việc, thì ra mình vẫn không vô dụng như tôi hằng nghĩ. Bản thân không phải là một đứa dễ kết bạn, không chủ động trong các mối quan hệ, những ngày đầu với tôi không hề dễ dàng. Chỉ quay đi quẩn lại với vài người quen, làm việc, ăn, ngủ, điện thoại. Chỉ có vậy. Rồi những mâu thuẫn nhỏ trong đội xuất hiện, rồi mọi việc trở nên không thuận lợi một tí, đó là khoảnh khắc đầu tiên tôi cảm thấy bối rối. Đau đầu, mệt mỏi và khó xử. Khi tôi than vãn rằng nhiều người nên mọi chuyện trở nên phức tạp, một người bạn đã nói: " Sống trong tập thể, nếu em không thay đổi được tập thể thì em buộc phải tự thay đổi mình". Rồi tôi cố gắng, thực sự đã cố gắng rất nhiều trong công việc và cả trong các mối quan hệ và hi vọng mọi chuyện ổn hơn. Tôi cố gắng để cho tất cả đều được hài lòng, được vui vẻ và thoải mái với mọi người. Lúc đi học lên giảng đường có khi còn ngáp ngủ còn bh thì phải dậy sớm hơn ăn uống và đi làm. Có khi làm về mệt quá, đặt lưng là ngủ mê mết, có ngày ốm còn không muốn dậy, đôi lúc tủi thân muốn khóc. Rồi thoáng nghĩ nếu không đi TN thì giờ này đang như thế nào? ở nhà mát mẻ, ngủ nướng, tụ tập cùng gia đình, bạn bè thậm chí có khi còn làm nũng mẹ. Công việc không quá nặng : đi đào đất, đi trộn xi măng, đổ bê tông, đi đắp đường, bốc taplo, xây nhà vệ sinh,.. dù biết mình làm không được bao nhiêu nhưng cũng mệt mà Người dân họ rất thân thiện và thương người. 

Nhiều khi thấy các bác lớn tuổi đứng đào đất, xúc đá cứ lại thay nhưng họ lại bảo : " mấy đứa vô nghỉ đi, làm rứa được rồi, bây cụng như con nhà bác ở nhà chớ chi, ai có con đi học mới hiểu hậy". Rồi lại chợt nhớ bố mẹ ở nhà. Có đi như vậy rồi lại mới biết thương bố mẹ nhiều hơn.

Thời gian ở đây tôi đã được tiếp xúc nhiều người, gặp nhiều chuyện và rút ra được rất nhiều điều. Đi TNV với tôi không phải là cống hiến sức trẻ vì sức tôi không là gì so với những việc phải làm, với cả nếu không có tôi thì người dân họ vẫn hoàn thành công việc  

Tôi đi TNV không phải vì phong trào, cũng chẳng vì cái bằng khen vì thực sự không hề biết đi là sẽ có. Tôi đi vì tôi muốn được trải nghiệm, và có lẽ đi để lớn 

Cám ơn đã cho tôi những người bạn thật sự. Cám ơn đã cho tôi một trải nghiệm và nhiều kỷ niệm, dù không hoàn hảo nhưng đối với tôi vẫn đẹp. Cám ơn vì tất cả. Hi vọng chúng ta sẽ lưu giữ mãi những điều tốt đẹp nhất.

Là tình nguyện viên của Đội TNV16 tại Đức Hương - Vũ Quang - Hà Tĩnh



Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.