Ads Top

Bức thư gửi mẹ

"Nếu ai hỏi con trên đời này con yêu ai nhất?"
Câu trả lời hiển nhiên chỉ có một mà thôi - đó không phải là ai khác mà chính là Mẹ-Người đã sinh ra con, nuôi lớn con trưởng thành.Từ thủa nằm trong nôi với tiếng ru à ơi của mẹ...con đã được nếm "dòng sữa ngọt ngào và trắng trong của mẹ" giúp con cảm nhận được hơi ấm của tình mẹ...rồi đến lúc con chập chững bước đi, bi bô tập nói và cả ngay bây giờ cũng vậy dù đã lớn khôn mẹ vẫn luôn bên con, dõi theo con ủng hộ con trên từng chặng đường con đi...



"Con dù lớn vẫn là con của mẹ,đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con"
Mẹ-người phụ nữ đẹp nhất, quan trọng nhất của đời con.Là người phụ nữ hoàn hảo nhất mà con từng gặp....Bởi lẽ, mẹ là mẹ của con,là người duy nhất an ủi con mỗi khi con buồn,là người luôn cho con niềm tin sự hi vọng,luôn động viên con...mẹ là tất của cuộc đời con,là tất cả trong trai tim con.
Nhưng mẹ ơi! Chúng ta lại phải xa nhau thật rồi...???
Có phải chăng???? Tháng 8 là tháng của sự chia ly:của những chú chim non rời xa tổ,của những chiếc lá lìa cành bay vội vàng trong gió...và con cũng thế con cũng phải rời xa vòng tay yêu thương của mẹ.
Cái ngày con rời nhà...con buồn lắm mẹ à...vì đây là lần đầu con đi xa,,,nhưng con không dám nói ra sợ mẹ buồn...hay là con đang nấc tiếng nấc của sự nghẹn ngào xúc động không nói lên lời..
Cái bánh xe thời gian nó cứ xoay và con xa mẹ thật rồi...
Có đi xa con mới biết tình mẹ bao la..
Ở nha mẹ chăm sóc con vào đây cuộc sống vùi dập con...con cũng cảm thấy mệt mỏi rồi...con muốn về nhà
Thật đúng:"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ"
Có ai tốt với mình hơn ngoài mẹ,có ai quan tâm hơn ngoài mẹ...
Cái cảm giác hư hư thực thực khó tả...con cố kìm lòng cố gắng vượt qua nhưng cái nỗi nhớ của con nó cứ thường trực trong tâm...

Giờ đây con ngồi viết lên dòng cảm xúc này,
Không biết "Trời đang mưa hay nước mắt con đang rơi"
Trái tim con như quặn thắt,con muốn về bên mẹ ngay lúc này,ôm mẹ và nói câu;"CoN Yêu mẹ nhiều...
Trớ trêu là vậy,lòng con đang buồn...mà ông trời còn trút những cơn mưa tríu hạt gây bao đau thương mất mát cho dần nghèo xứ nghệ...
Con cố cười nhưng nụ cười ấy không che nổi nỗi buồn trong lòng con...nó quá lớn mẹ ạ....
Giờ đây bước ra cuộc đời với bao cặm bẫy,bao gian lao vất vả ...
Nhưng thật may mắn làm sao..thượng đế đã ban cho con 1 người mẹ tuyệt vời trên cả hoàn hảo và ngày hôm nay con viết ra đây đôi lời tâm sự...dù nó ngắn nhưng nó chứa đựng cả trái tim con...con tin rằng mẹ sẽ hiểu
Và tháng 10 là cái tháng của yêu thương 
Là tháng mẹ đã sinh ra con 18 năm về trước
Nhanh mẹ nhỉ?
Cảm ơn mẹ đã sinh ra con....dù con không hoàn hảo như người khác,không thông minh này nọ...nhưng con vẫn tự hào là con của mẹ.Tình cảm của con giành cho mẹ chắc không có gì đo lường đc đâu?và cũng chẳng từ ngữ nào diễn tả đc
Gần đến 20|10...rồi con chúc mẹ vui trong sức khoẻ trẻ trong tâm hồn nhé!
Mẹ à...mẹ hãy luôn cười tươi lên nhé,chờ đến ngày con gặp lại mẹ trong vỡ oà cảm xúc nghe mẹ...và đêm ngủ mơ về con nhé...nhớ giữ gìn sức khoẻ để ngày càng trẻ ra mẹ nhe...
Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu....vất vả ra sao con cũng sẽ vượt qua...tin ở con nhé!
"Con yêu mẹ nhiều lắm đó "
Con trai của mẹ.

Gửi bởi: Phan Toàn Thịnh

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.