Ads Top

Con yêu mẹ, yêu nhiều lắm

Tôi nghe đâu đó có ngườii đã từng nói "mưa đã buồn mưa huế còn buồn hơn" .Thật vậy, cơn mưa nó kéo lòng ta trĩu xuống, buồn đến lạ, đặc biệt hơn nữa là khi ta ngồi im lắng nge từng tiếng tí tâch rơi của giọt mưa trong sự tĩnh mịch của không gian. 
Tôi 1 người con của quê hơng Hà Tĩnh, nơi mà ngừoi ta gọi là "chảo lửa túi mưa rốn lũ" nhưng chính nhờ đó càng làm con người thêm mạnh mẽ khi đứng trước phong ba bão táp của cuộc đời .

Con yêu mẹ, yêu nhiều lắm


Xa nhà vào Huế học đã đến năm thứ 2 ,có lẽ nỗi nhớ nhà nó cũng đã dần vơi nhạt chứ không còn thường trực như năm 1 nữa .Ở nhà được bảo bọc bao nhiêu thì ra cái xã hội này phải tự lập bấy nhiêu, phải bỏ qua nỗi nhớ gia đình 1 bên để cố gắng học tập xây dựng tương lai .
Tôi không tự tin rằng mình có mọi thứ nhưng tôi thây mình quá may mắn khi những đòi hỏi của mình luôn được bố mẹ đáp ứng,mặc dù để đáp ứng đợc bố mẹ dã phải vấp vả như thế nào.Tôi biết chứ, nhưng tuổi trẻ mà ai chẳng muốn đòi hỏi mọi thứ để bằng bạn bằng bè.Giờ đây đang văng vẳng trong tôi câu hát :"Tình mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào-Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào".
Có lẽ mẹ là ngừoi có lòng bao dung lớn nhất,lòng vị tha và sự hi sinh của mẹ dường như là vô tận.
Tôi nhớ năm tôi lớp 7,do ham chơi kết quả học tập của tôi giảm sút đến thậm tệ ,đến ngày đi họp phụ huynh tôi dã đinh ninh là về sẽ bị 1 trận đòn nhừ tử,thấy mẹ về ngoài ngoc,tôi ngĩ :"thôi xong" nhưng trái lại với suy ngĩ của tôi mẹ xuống xe đi vào, nằm trong giương khóc thút thít ,chính khi đó trái tim tôi như tan ra,tôi đã sai, sai nhiều lắm ,nỗi buồn tôi bị điểm kém là nhỏ lớn hơn đó là giấc mơ của mẹ về tôi đã bị dập tắt ,mẹ luôn tin tưởng tôi mong tôi học giỏi để sau này làm việc nhà nước theo con đường học vấn để không phải làm lụng chân tay khổ như mẹ. Những trận đòn roi chửoi mắng của bố chưa bao giờ là thứ thôi thúc tôi học nhược lại tôi còn thấy gét bố nhưng chính giọt nước mắt của mẹ đã làm đòn bẩy giúp tôi cố gắng học tập những năm sau đó.Tôi nhớ có lần lớp 9 tôi được điểm 10 môn ngữ văn tôi về khoe với mẹ ,mẹ tôi cừoi ra nước mắt ,tôi biết giọt nước mắt ấy là của sự hạnh phúc , sự hạnh hiện ...
Và rồi tôi cũng đỗ vào trường phổ thông và lớp chuyên như mong muốn của bố mẹ nhưng cũng không lâu sau đó "ngựa quen đường cũ "tôi lai chuệch choạc ,từ 1 đứa điểm đầu vào lớp 10 cao thứ 2 lớp đến cuối năm kì 1 năm 11 là cao thứ 2 lớp từ dứoi lên lần nữa mẹ lại khóc vì tôi, tô biết tôi sai nhưng mẹ à cuộc sống này có quá nhiều thứ quá đau đầu khiến con không thể tập trung vào việc học (chuyện tình cảm chẳng hạn) . Nhưng rồi đến năm 12 khi đã quyết định đi theo con đường đại học tôi quyết tập trung vào chuyện học hành ,gạt phăng tất cả mọi thứ ,tất cả vì mục tiêu nhìn thấy nụ cừoi bố mẹ ngày tôi nhận giấy báo nhập học . 
Không phụ lòng bố mẹ tôi đã đạt kết quả như mình mong muốn ,nhìn tờ giấy báo nhập học tôi vui 1 niềm vui của mẹ đợc nhân lên 10,mẹ đi khoe khắp nơi.

Ngày tôi lên xe rời quê hương đến với thành phố Huế xa lạ ,lúc tiến chân tôi mẹ không hề khóc ,tôi thấy lạ bởi mẹ là ngừoi rất hay khóc ,khóc nhiều là đằng khác nhưng khi gọi điện nge bố nói về nhà với mấy ngày sau đó mẹ khóc nhiều lắm.Giờ xa nhà,không biết mẹ thế nào,nhiều luac mẹ ốm mẹ cũng giấu đẻ không để tôi phải lo lắng ,có lần nge dì gọi nói mẹ ốm ,con về đi ,lúc đó chỉ muốn phi thẳng về nhà nhưng đang còn kì thi chưa xong nữa không thể về được ,mấy đêm liền chỉ biết nằm khóc vì thương mẹ ,được có 2 anh em mà đều đi xa hết,không có ai chăm sóc mẹ luac ốm đau bệnh tật.

Để kể về tình yêu thương của mẹ thì kể cả đời cũng không hết,bởi: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ - Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con", chỉ xin mẹ hãy luôn nhớ 1 điều rằng :CON YÊU MẸ- YÊU NHIỀU LẮM!



Gửi bởi: Giang Lúm

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.