Ads Top

Gửi đến: Mẹ Trương Thị Chức - người phụ nữ tôi yêu

"Mẹ yêu của con!

Thời gian trôi qua thật nhanh , mới đó mà đã 18 năm rồi mẹ nhỉ , 18 năm con được sống được che chở bao bọc và yêu thương trong vòng tay ấm áp của bố mẹ , của anh chị , người thân và bạn bè. 18 năm con được gọi tiếng mẹ , được mẹ chăm lo cho từng miếng ăn giấc ngủ và cũng từng ấy năm con mới thực sự nhận ra giá trị lớn lao và ý nghĩa sâu sắc của từ "mẹ" - lúc ấy cũng là lúc con phải rời xa mẹ , bước chân ra xã hội đầy lo toan , trắc trở. 

Con là một con bé bướng bỉnh và khó chiều . Bướng bỉnh ngay từ lúc sinh ra với cái đầu ngạnh trê , rồi thì liên tục quấy khóc , lớn lên chút nữa lại vòi vĩnh hết quà này đồ kia , tranh giành nhau với các chị. Những lúc như vậy mẹ luôn là người bênh vực cho con , chiều con hết mực. Con vẫn còn nhớ như in hồi bé với những lần được mẹ chở đi học , ngồi sau xe luyên thuyên tíu tít không ngừng . Hôm nào mẹ bận bảo chị chở đi là mặt con phụng phịu , nức nở không thôi. Những dịp tết theo mẹ đi chợ , đòi mẹ mua đủ thứ mà không cần biết nhà mình khó khăn túng thiếu . Vậy đấy. Con bé ấy đã biết thương mẹ đâu. 

Rồi những lần con đau ốm mẹ với bố thức cả đêm chăm con, đêm khuya còn đạp chiếc xe cà tàng đi tìm mua thuốc. Đến khi con bị đau ruột thừa phải mổ , mổ xong lại phải cấp cứu vì mất máu nhiều , mẹ sợ đến nỗi gần ngất theo con. Các cô chú phải đưa mẹ đi chỗ khác. Mẹ hi sinh nhiều vì con mà con đâu có biết.

Gửi đến: Mẹ Trương Thị Chức - người phụ nữ tôi yêu

Giờ con đã lớn , 18 tuổi rồi. Cái tuổi không hẳn là trưởng thành nhưng cũng cho con phân biệt được đúng sai hay dở ở đời. Nghĩ lại mới thấy con thật vô tâm với bố mẹ , lắm khi còn hỗn láo. Con đã từng cãi lại mẹ khi mẹ nhắc nhở con làm sai , từng bực tức khi chỉ mãi mà mẹ vẫn chưa biết dùng điện thoại , từng bỏ mặc mẹ ở nhà để đi chơi với bạn mặc dù biết mẹ đang mệt. Con là đứa con gái hư lắm mẹ nhỉ.Chắc hẳn mẹ vẫn còn nhớ hôm con nhận được giấy báo nhập học. Hai mẹ con vừa mừng vừa lo. Mừng vì con đã đậu vào trường mà con mong ước nhưng lo vì nếu con đi học gia đình sẽ rất vất vả vì phải lo cho con. Trước đó nhà ta đã phải chịu một định mệnh đau đớn mà con không bao giờ muốn nó xảy ra - bố mất vì căn bệnh ung thu quái ác. Đó là nỗi đau tinh thần lớn nhất trong đời con. Con như suy sụp , chán nản nhưng cũng chính mẹ là người vực con dậy bắc con đi học lại mặc dù con biết đêm nào mẹ cũng khóc vì thương bố. 

Giờ đây con đã là sinh viên năm nhất. Bước chân ra xã hội cái gì cũng mới mẻ và lạ lẫm. Nhiều khi nằm một mình ở phòng nhớ nhà và khóc nhưng vẫn phải tươi cười khi nói chuyện điện thoại với mẹ để mẹ khỏi lo. Trước khi con vào huế để học mẹ đã dặn con phải tự lập tự lo cho bản thân mình , mẹ sợ một thân một mình con đi xa sẽ không ổn. Vào trong này cái gì con cũng phải tự làm , nhiều khi bị bỏng 2 lần liên tiếp , cắt cả vào tay vẫn phải cắn răng không kêu la. Phải chi ở nhà là rên rỉ khóc lóc uốn mẹ rồi.

Lại sắp đến 20/10 rồi mẹ nhỉ. Nhớ khi còn ở nhà cứ dịp này là mấy chị em lại góp tiền để mua quà cho mẹ. Con vẫn nhớ những cây kẹo hoa hồng buộc lại với nhau. 3 chị em tặng mẹ mà còn xấu hổ. Lớn lên chút nữa thì tặng mẹ đôi dép , cái áo hay cái khăn. Mẹ vẫn cứ luôn hỏi giá và bảo tụi con mua làm gì , đồ cũ mẹ vẫn còn dùng được. Nhưng con biết mẹ rất vui khi ai hỏi mẹ đều nói " quà bọn nít nó tặng" . 20/10 năm nay con không ở nhà không được tận tay tặng mẹ những món quà nhưng con chúc mẹ của con luôn mạnh khỏe, hạnh phúc , mãi là điểm tực vững chắc cho chúng con. Mặc dù bói không còn nữa nhưng mẹ con mình cùng cói gắng mẹ nhé

Mẹ biết không. Với người khác có lẽ mẹ không phải là người hoàn hảo nhưng với con mẹ là người mẹ hoàn hảo nhất trong cuộc đời này. 

Và mẹ hãy tin ở con nhé. Con sẽ cói gắng học tốt. Chăm sóc cho bản thân. Sẽ không để mẹ phiền lòng gì nữa. 

Con gái út yêu mẹ nhiều lắm . Mẹ yêu!!!"

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.