Ads Top

Gửi tới cô Bùi Lan Anh - người đặc biệt

Tôi gọi cô là người đặc biệt bởi lẽ hành trang mà cô đã trao tặng cho tôi tới ngày hôm nay chẳng bao giờ tôi tìm lại được ở nơi nào khác nữa. 

Tôi biết nói gì bây giờ cho đủ với từng ấy kỉ niệm mà tôi nhận được khi còn ngồi trên ghế nhà trường,được nghe những bài giảng của cô,được cô chỉ bảo,trao tặng những yêu thương. Không đơn thuần là một nhà giáo,cô còn thật sự xứng đáng là một người mẹ,một mẹ trẻ chu đáo lo toan cho những đứa con của mình. Tôi cùng những người bạn khác đã có khoảng thời gian không thể đẹp đẽ hơn khi được sống chung dưới một mái nhà,được nhận sự chăm sóc của cô,được cô nắm tay dẫn đường chỉ lối cho chúng tôi đi...để rồi không ai trong số chúng tôi cảm thấy lẻ loi hay cô độc. Và tôi gọi đó là nhân duyên , duyên được làm học trò của cô, duyên được gặp gỡ những đứa bạn đáng trân quý trong cuộc đời này.....



Hôm nay tôi viết về cô-người đặc biệt trong trái tim tôi. Bởi lẽ những năm tháng xưa chẳng thể quay lại được nữa,khoảng thời gian ấy không một lần lặp lại. Và như người ta vẫn thường nói "gần thường xa thương". Có lẽ đúng,nó đúng bởi vì bây giờ trong trái tim tôi có thứ cảm xúc gì đó chẳng thể gọi thành tên,chẳng thể diễn đạt được bằng một từ ngữ hay một câu văn nào đó. 
Tôi còn nhớ những hình ảnh buổi lên lớp của cô,nhớ giọng nói ấm áp dễ đi vào lòng người,nhớ những bài học về cuộc sống...tôi nhớ tất cả. Khoảng thời gian ấy,cô dạy chúng tôi rất nhiều điều. Nhưng điều mà tôi nhớ nhất có lẽ chính là câu nói mà suốt mấy năm học cô vẫn thường nhắc đến: "hạnh thắm thì mai nhạt". Nó không chỉ đẹp nơi câu chữ mà còn tuyệt vời ở cả nội dung,xứng đáng là một chân lí sống. Rồi những buổi sinh hoạt cuối tuần,tôi còn nhớ những người bạn khác lớp bảo với tôi rằng buổi sinh hoạt của họ rất căng thẳng,rất áp lực và đáng sợ. Thế nhưng với lớp tôi nó trái ngược hoàn toàn. 
Những hình phạt cô đưa ra chỉ là những bài văn nếu chúng tôi phạm về học tập,về đạo đức thì được cô nhắc nhở,nặng hơn tí nữa thì kiểm điểm mỗi cá nhân...tuỳ theo mức độ nặng nhẹ mà xử lí. Mặc dù có phần nghiêm nghị nhưng những buổi sinh hoạt đó chúng tôi cảm thấy thật thoải mái,chẳng chịu quá nhiều áp lực từ hình phạt của giáo viên. Tôi tự nhận chúng tôi là những đứa trẻ chưa lớn,bởi suốt hành trình chúng tôi đi lần này đến lần khác còn vấp ngã,còn sai phạm,nhiều lần khiến cô phải bận lòng.

Hôm nay,tôi và những người bạn đã từng ngồi chung với nhau suốt 3 năm học chẳng ở gần nhau nữa. Như một điều tất yếu,mỗi đứa một nơi,kẻ đi học,người đi làm ai cũng có cho mình một cuộc sống riêng ở một bầu trời riêng. Dù tất cả đã có cuộc sống mới ở môi trường mới nhưng tôi vẫn luôn tin rằng trong mỗi chúng tôi khoảng thời gian đó là đẹp nhất,tuyệt vời nhất.
We will win 


Gửi bởi: Văn Phong

💗



Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.