Ads Top

Viết cho người giáo viên nhân dân - Cô Phan Thị Tú Uyên

Tôi kể em nghe, người phụ nữ tôi yêu. 
Đó chẳng quý nhân hay cũng chẳng tiên giáng trần.
Đó chỉ là nhà giáo dạy Văn. 
Một nhà giáo tôi ghi ơn suốt cuộc đời. 




Em biết không, cô giáo dạy Văn của tôi lạ lắm. Ngoại hình lạ, tính cách lạ, đến cả cách dạy cũng rất lạ em ơi. 
Lần đầu tiên khi tôi gặp cô, tôi nhớ như in ấn tượng của tôi là: người dài, tóc dài, mặt dài lại còn ốm lêu nghêu. Không phải tôi cố tình dìm cô, nhưng quả thật cô của tôi không được đẹp lắm em ạ! 
Buổi gặp đầu tiên, tôi sợ cô. Và đến bây giờ, tôi lại nhớ da diết cái vẻ bề ngoài ấy. Chỉ muốn ôm cô thật chặt ngay lúc này thôi em ơi. 
Cô nói chuyện thì duyên lắm, cũng thâm thúy lắm. Ai làm gì sai hay nghịch ngợm quá trớn, chỉ vài câu nói nhẹ nhàng thôi mà người nghe phải tan nát cả cõi lòng đó em. Tôi phục lắm. 
Về khoản giảng bài thì thôi, tôi có nói 3 trang giấy cũng chưa hết cái độ hay trong lời cô giảng đâu em ạ. Vậy nên Tôi xin phép gói gọn trong 2 chữ "tuyệt vời".

Em biết không, cô giáo dạy Văn của tôi ấm áp lắm. Lúc nào cũng tâm sự rồi khuyên răn tôi đủ điều cả. Cô không khó tính, vẫn luôn bao dung lắm trò nghịch ngợm của tôi, nhưng lại cực kì nghiêm khi tôi đùa quá trớn hay hư hỏng. Lúc tôi vui thì cô chọc cười, lúc tôi buồn thì ngồi tâm sự, khai thông vấn đề, vạch hướng đi cho tôi... Cô cứ như là mẹ tôi vậy đó. Cũng nhờ cô mà 1 đứa khó trị như tôi vào được trường THPT của tỉnh, rồi sau đó là vào được Đại học. Em nói xem, cô như thế bảo sao tôi lại không thương cô, nhớ cô mãi được chứ? 
Hôm nay tôi nói về cô đôi ba lời, chẳng phải vì gì, chỉ là tôi nhớ cô quá đi thôi. Chẳng biết cô có nhớ tôi không em nhỉ? 
Tôi sẽ về thăm cô vào ngày gần nhất. Em có muốn gặp thánh nhân của lòng tôi không em? 
Khi thu vừa sang, nỗi nhớ cho cô vừa đủ da diết cõi lòng. 
Thương mến, cô Phan Thị Tú Uyên, giáo viên dạy Văn của Công.


Gửi bởi: Tô Thành Công

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.